main billboard

Chị Bông nhìn đồng hồ. Cứ 10 giờ sáng là ra ngoài sân canh chừng xe bưu điện, đợi ông đưa thư. Rất may là thùng thư chung ở ngay trước sân nhà chị Bông. Cứ mỗi quãng phố lại có một thùng thư chung gồm 8 nhà.

Tuần trước đi chợ, chị Bông biết sắp đến sinh nhật của cháu nội yêu Betsy. Chị mua ngay một tấm thiệp đẹp để sẵn, vậy mà chị lại quên mất. Chẳng lẽ tuổi già xớn xác là đây sao?

Tối qua chị mới chợt nhớ ra, chỉ còn một ngày nữa là sinh nhật cháu nên vội vàng bảo anh Bông ký check 200 đồng làm quà tặng; còn chị lò mò cặm cụi viết lời chúc.

Anh Bông ký check xong để ra bàn:

– Tôi ký check nhanh chớp nhoáng, chỉ mấy chục giây; còn bà ghi vài câu chúc cho cháu mà nãy giờ vẫn còn trên giấy nháp à?

Chị Bông giải thích:

-Cháu nội nghe được tiếng Việt nhưng không đọc được tiếng Việt vì thế em phải viết bằng tiếng Anh. Betsy mỗi lần gởi thiệp chúc sinh nhật chúng ta, nó đều viết những lời văn hoa đẹp đẽ nên em cũng cố làm tương tự để đáp lại tấm thịnh tình ấy vì thế mới tốn thì giờ. Thử viết bằng tiếng Việt xem, em sẽ viết vèo một cái là xong, trước khi anh ký xong cái check nữa đó!

Cuối cùng thì chị Bông cũng đã ghi được vào tấm thiệp những lời chúc sinh nhật hoa mỹ bay bướm bằng tiếng Anh cho cô cháu nội. Bỏ tờ check vào tấm thiệp, chị Bông hớn hở dán phong thư và muốn chắc ăn chị ra bỏ ngay vào thùng thư sợ mai ngủ dậy muộn lại quên thì càng trễ thêm.

Tối lên giường đi ngủ, chị Bông sung sướng nghĩ đến tấm thiệp đẹp với lời chúc hay ho của mình ngày mai sẽ trên đường bay đến Utah, đến tay Betsy. Chị đang lim dim sắp đi vào giấc ngủ ngon bỗng giật thót tim, một linh tính nào đó mách bảo làm chị lo lo. Lá thư chưa hoàn hảo, dù lá thư đã bỏ vào thùng thư nhưng hình như… chưa dán tem?

Dĩ nhiên thư chưa dán tem sẽ bị trả về nhưng sẽ mất thêm thời gian và biết đâu thư bị thất lạc thì kẻ gian có thể mở thư và lấy tấm check 200 đồng!

Thế nên hôm nay chị Bông phải canh chừng ông đưa thư đến, khi ông mở thùng lấy thư chị sẽ xin phép ông cho xem lại lá thư của mình và dán tem ngay tại chỗ. Anh Bông thương cảm:

-Bà ráng đứng đợi ông bưu điện nhé! Tội nghiệp, bà trẻ hơn tôi 5 tuổi nhưng đã già… hơn tôi. Gởi thư mà lú lẫn quên dán tem.

Khoảng 10 giờ 15, chiếc xe bưu điện lù lù xuất hiện ở đầu đường, chị Bông rộn rã vui mừng như chờ đợi người yêu và sắp gặp mặt chàng. Xe bưu điện ngừng ở hai thùng thư nơi hai quãng phố làm chị Bông sốt ruột như Hồ DZếnh trách người yêu “gớm, sao mà lâu thế…”

“Chàng” bưu điện đang từ từ lái xe đến thùng thư khu nhà chị Bông. “Chàng” đâu biết rằng đang có kẻ dõi theo “chàng” từng phút từng giây.

 xon xac tuoi gia

  Bảo Huân

Hôm nay chị Bông mới được dịp nhìn kỹ mặt ngang mũi dọc ông đưa thư nhà mình, thường ngày nếu có gặp chị cũng làm ngơ vì… tự ái và tủi thân. Ngày xưa chị Bông mộng thi vào bưu điện, công việc ổn định lương cao, nhưng chỉ thi thử đã không đủ điểm để tự tin đi thi thật, mà cũng đáng đời vì tính chị Bông hay xớn xác nhớ trước quên sau trong khi làm cho bưu điện dù ngồi lựa thư hay ra ngoài đường đưa thư đều cần trí nhớ tốt, chính xác và nhanh nhẹn.

Ông bưu điện dễ thương làm sao, khi chị trình bày ông mỉm cười mở thùng thư ra chị Bông thấy ngay tấm thiệp của mình chưa dán tem đúng như linh tính. Với con tem sẵn sàng trên tay, chị Bông dán ngay vào để không làm mất thì giờ của ông và cám ơn ông bưu điện rối rít.

Lần này thì chị Bông thực sự yên tâm. Lá thư đã hoàn hảo từ trong ra ngoài. Vài ngày nữa cháu sẽ nhận thiệp nhận quà, cháu sẽ gọi phone cho bà nội líu lo ngọng nghịu nửa tiếng Việt nửa tiếng Anh. Bà nội cũng líu lo nửa tiếng Anh nửa tiếng Việt với cháu vì… tiếng Anh của bà cũng chẳng là bao.

Chị Bông mang vào nhà lá thư của hãng điện. Thời đại này thùng thư nhà nào cũng chỉ nhận le que mấy cái thư bill và báo chợ, báo quảng cáo mà thôi.

Buổi chiều anh Bông mang checkbook ra ký check để gởi trả bill tiền điện. Thấy nét mặt anh bỗng nhiên thẫn thờ, chị Bông thắc mắc:

– Bộ tiền điện tháng này tăng cao lắm hả anh?

Anh Bông khẽ thở dài:

– Chả là tôi vừa phát giác ra…

– Anh ký check lầm lẫn tiền bạc hả?

– Không phải, tôi viết check mà… quên chưa ký tên!

– Tưởng gì, thì bây giờ anh ký tên có muộn màng đâu!

– Nhưng tôi quên ký trên cái check bà đã gởi làm quà cho Betsy rồi đó!

Chị Bông kêu kên thất vọng:

– Ối trời ơi! Thế là lá thư gởi đi vẫn chưa hoàn hảo. Sao anh không phát hiện sai sót sớm như em? Bây giờ ông đưa thư đã mang thư đến tận nơi đâu rồi…

– Sorry nha! tôi làm trễ thêm món quà sinh nhật cho cháu nội rồi. Mà… tại bà đó, cứ hối hả làm tôi cũng hối hả theo.

Chị Bông chép miệng thở than:

– Ðừng đổ vạ tại ai. Thế mà anh chê tôi già lú lẫn! Vậy ai già hơn ai?

Anh Bông biết điều:

-Cả hai vợ chồng mình cùng già, cùng xớn xác như nhau. Tôi sẽ viết lại cái check khác cho Betsy ngay bây giờ và ký tên trước mặt bà, cũng như bà sẽ bỏ check vào phong thư có ghi địa chỉ và dán tem trước mặt tôi. Lần này thì bảo đảm lá thư sẽ hoàn hảo.

Chị Bông đồng ý:

– Ừ, từ giờ trở đi bất cứ chuyện lớn nhỏ gì người nọ cũng kiểm soát người kia, nhắc nhở nhau cho chắc ăn. Tuổi già ai cũng có thể sai sót thế đấy!

                                                                                                                                                                 NTTD